Thế nào là đệ tử Đại Pháp

Giảng Pháp tại Pháp Hội Nửu Ước năm 2011
Lý Hồng Chí
Ngày 29 tháng 8 năm 2011

 

(Sư Phụ vào hội trường, toàn trường đứng lên vỗ tay nhiệt liệt.)
Chào tất cả.  Chư vị mệt nhọc lắm rồi. (Đệ tử trả lời “Sư Phụ cũng đã mệt nhọc lắm rồi.”) Sư phụ không mệt nhọc, mà mọi người mệt nhọc.   (Mọi người cười ngồi xuống).


Đệ tử Đại Pháp khẳn định là mệt nhọc.  Là vì trách nhiệm lịch sử ban cho chư vị gánh nặng to lớn như vậy, sứ mệnh lịch sử khiến chư vị ở thời khắc then chốt nhất định gánh nổi trách nhiệm lịch sử này.  Tại quá trình trong vũ trụ thành tựu hoại diệt sự xuất hiện của đệ tử Đại Pháp vừa vặn là tại giai đoạn cuối cùng này.   Đó cũng chính là, bất kể là sinh mệnh cũng vậy, vật chất cũng vậy, đều là tiến đến thời điểm cuối cùng không tốt nhất này, trên biểu hiện là phức tạp nhất, lúc này phân biệt thiện-ác chính-tà cũng khó nhất.  Tại thời kỳ này đệ tử Đại Pháp phải đảm trách sứ mệnh lịch sử giao phó, thật là khó quá đi.   Tại thời kỳ này, đệ tử Đại Pháp phải đảm trách sứ mệnh lịch sử phú cho thật là khó quá.    Khi tôi nói đệ tử Đại Pháp là xuất sắc, là vì trong giai đoạn này chư vị đến đây để cứu độ chúng sinh, giúp Sư Phụ Chính Pháp, hoàn thành sứ mệnh mà mỗi một đệ tử phải làm, điều đó thực sự đã làm cho chư vị xuất sắc rồi, không một thời kỳ nào mà so sánh được.


Tôi đã giảng trước khi Thích Ca Mâu Ni, Jiê-xu và Lão Tử và các vị như thế, thời gian xa xưa trước đó còn có một số tiên triết, thánh nhân, đại Thần hạ thế, cũng chỉ là để thiết lập văn hóa lịch sử nhân loại.  Những điều họ giảng, cứu, làm, cũng chỉ là để lưu lại văn hóa nhân loại cần phải có.  Người mà họ mang xuống với họ thực sự là các sinh mệnh đến giúp họ truyền cái văn hóa này, đến cả những người đó, cũng chỉ là phó nguyên thần của con người, nó chưa bao giờ tiến nhập vào thế gian.  Các vị mà thực sự làm được những điều này, trong giờ phút cuối cùng này, giai đoạn cuối cùng trong lịch sử, chính là đệ tử Đại Pháp.  Bắt đầu từ cái chỗ họ phát xuất cho đến cuối tiến trình thiết lập uy đức trong lịch sử, điều mà đệ tử Đại Pháp trách nhiệm là to hơn các thánh nhân trong quá khứ.  Nguyên nhân là vì, giai đoạn cuối cùng này là thực sự phải làm.  Từ cỗ chí kim, từ khai lập vũ trụ cho đến nhóm loài người cuối cùng mà đã bắt đầu khoảng 60 năm trước đây, tất cả cũng là để thiết lập cơ sở cần thiết cho Chính Pháp, con người thu thập kinh nghiệm, tiến trình tư tưởng và nhân cách con người như thế nào trong giai đoạn cuối cùng của lịch sử là đang được kiến tạo, lịch sử nhân loại là như thế.  Cho nên dẫu là đệ tử Đại Pháp, các sinh mệnh liên kết, tất cả cũng chỉ vì mục đích này, trong tiến trình tái sinh kinh nghiệm và thiết lập đòi hỏi nơi họ.  Con số to lớn vô lượng các sinh mệnh trong vũ trụ mà không có liên kết trực tiếp với Chính Pháp được tính là các sinh mệnh phải cứu độ, họ không có phần trong Chính Pháp.   Người mà tôi nói là những người tham gia có liên kết với Chính Pháp.
Cũng như chư vị biết, tôi đã giảng trước đây rằng người thế gian, bao gồm tất cả sinh mệnh mà có liên kết với Chính Pháp không phải là bình thường.  Họ đến vì Chính Pháp, hình thành vì Chính Pháp, tiến hành vì Chính Pháp.  Không gì là ngẫu nhiên, trong tương lai chư vị sẽ nhìn thấy điều này.  Dưới cái mê trong nhân thế, con người đã trải qua bao nhiêu hình thức xã hội khác nhau trong tiến trình lịch sử, họ nghĩ rằng họ trải qua quá trình tự nhiên phát triển.  Nhưng đây không phải như thế.  Mỗi một thời kỳ là có nguyên nhân ở phía sau của nó.  Chư vị cũng biết, tôi đã giảng về tư tưởng con người, thời mà Thần vừa mới tạo ra con người, con người không có khả năng đối ứng với thiên nhiên hay đối ứng với xã hội, kỹ năng sinh tồn rất kém.  Là vì con người khi mới được tạo ra họ không hiểu, tiếng sấm sét là đã sợ rồi phải chạy vào hang động mà trốn; khi mưa bảo cũng không biết tránh, ngẫn ngơ không biết chuyện gì xãy ra.  Cho nên, theo thời gian, con người dần dần học hỏi phản ứng với môi trường thiên nhiên.  Sau đó, Thần liên tục truyền cho con người văn hóa đủ loại, dưới sự cai quản của Thần, cứ như thế, để xem loại người gì mà ban cho văn hóa.  Nói khác đi, đây là một tiến trình thử nghiệm, sau cùng tiến đến điểm này.  Sau đó phải trải qua một tiến trình qua bao nhiêu niên đại để kết thúc sự việc, nên chọn một văn hóa phù hợp để thiết lập loại tư tưởng và thái độ cần thiết cho giai đoạn cuối cùng này, những điều tốt nhất cho văn hóa nhân loại.   Đây là những gì đã được thiết lập trong suốt 5000 năm của nhân loại cuối cùng, do con người diễn ra.  Chính là 5000 ngàn năm văn minh Trung Quốc mà tôi nói.  Đây là sản phẩm của quá trình thiết lập và cũng là cực điểm, là tiến trình lịch sử lâu dài.  Tiến trình này chính là để truyền dạy con người cách thức suy nghĩ, kết cấu tư tưởng loại gì phải hình thành, khi gặp chuyện thì xử lý ra sao, cách suy nghĩ như thế nào để nhận định vấn đề.


Tư tưởng con người trực tiếp chủ đạo hành động.  Ví dụ, mọi người đều biết trên lịch sử, đời Ngụy, Thục, Ngô từ thời đại Tam Quốc của Trung Quốc.  Di sản văn hóa chính là lịch trình của Tam Quốc thiết lập?  “Nghĩa”, người ở đoạn lịch sử đó biết cái gì gọi là Nghĩa, biểu hiện của Nghĩa, với nội hàm của Nghĩa.  Nhạc Phi của triều đại Nam Tống đã định đoạt cái gì đây?  “Trung”,  Trung có nghĩa là gì, khái niệm của Trung bao hàm gì, thể hiện thế nào, đối ứng qua lại thế nào.  Tiến trình 5000 năm lịch sử nhân loại chính là tiến trình không ngừng thiết lập những gì cần thiết cho con người.  Khi chương cuối cùng này tiến đến, tiến trình tư tưởng con người phải đạt đến trạng thái chính xác phù hợp với ý Thần muốn, sẽ sử dụng con người để diễn ra cảnh tượng tột bật trong giờ phút lịch sử cuối cùng này.  Nhưng còn một điều.  Tức là, cũng như chư vị nghĩ, điều tôi nói là con người từ văn hóa bán thần, con người trực tiếp do Thần tạo ra.  Như vậy tự thân con người với nguyên tố mặt chính của văn hóa nhân loại là to hơn nguyên tố mặt phụ.  Tất nhiên người có nguyên tố chính và phụ của vũ trụ, tất cả vật chất trong Tam Giới đều tồn tại thiện-ác hai loại nguyên tố, khi Thần lấy vật chất của Tam Giới tạo con người, tự nhiên là có cả hai nguyên tố thiện-ác tồn tại trong họ.  Khi một người không lý trí nóng giận, căn bản chính là ma tính thể hiện ra, khi một người mà thiện có lý trí và xử lý với bất cứ sự tình gì xung quanh điều thể hiện thiện, đây chính là Phật tính.  Cho nên con người có cả hai loại nguyên tố này trong họ, nhưng đây cũng chưa đủ.


Tôi vừa giảng, tiến trình tạo ra con người là tiến trình chính diện.  Ai ai cũng đều là lương thiện cả và lý tính rất mạnh.  Mọi người nghĩ xem, nếu khi tôi truyền Pháp trong Chính Pháp, chỉ cần Đại Pháp truyền ra, người như vậy, một trăm phần trăm, một người cũng không sót đều muốn đắc Đại Pháp.  Đặt biệt là người Trung Quốc, ai cũng đến học và tu trong Đại Pháp.  Tôi cũng không cần nói gì nhiều, nhanh chóng nó lan truyền khắp nơi.  Nhưng chư vị biết, vũ trụ đã tiến đến thành độ kinh hoàng rồi, kỳ sinh mệnh lần này là phải kết thúc, nhưng số sinh mệnh trên thế gian này là cố ý tạo cựu như thế.  Họ, những kẻ tham gia sự việc này sau lưng đều có một số quần thể sinh mệnh bao la.   Mỗi một sinh mệnh, mỗi một người, không phải là giản dị.  Ở đằng sau đều đại biểu cho quần thể bao la trong vũ trụ.  Một người đắc độ là đại biểu cho tất cả các sinh mệnh ở đằng sau đều sẽ được đắc độ trong tương lai.   Là vì đa số người trên thế gian, con người ngày nay, đa số là vương ở trên hạ thế chuyển sinh thành người.  Vậy, số sinh mệnh này mà đến học Đại Pháp là đều được cứu độ, bao gồm tất cả chúng sinh họ đại biểu.  Tất nhiên, điều đó là tốt, bất kể sinh mệnh nào trong vũ trụ đều sẽ nghĩ như vậy, bao gồm vô lượng Vương cự đại.  Tuy nhiên, Sáng Lập Giả không nhìn như vậy.  Khi cái gì đã xấu rồi thì phải bị giải thể.   Đối với họ mà nói tạo thành cái mới cũng dễ như hủy cái hoại.   Vả lại mọi người đều biết, trong vũ trụ còn một cái lý, lý gì đây, chính là chúng tôi nói về thiện ác luân báo.  Là nói rằng khi ai làm điều gì không tốt thì phải trả.   Tốt kết thiện duyên, xấu kết ác duyên.  Mục đích là để kết thúc.  Trong quá trình dài đăng đẳng của lịch sử, đối với một sinh mệnh mà nói, không chỉ là giữa sinh mệnh với sinh mệnh, vì hành vi tương hổ mà tạo nghiệp, mà rất nhiều sinh mệnh tâm bất tự giác đều ở trong lịch sử của vũ trụ, kẻ đẩy người đưa mà đi xuống dốc, hầu như mỗi sinh mệnh đều khởi tác dụng như vậy.  Những thứ không tốt ai cũng có phần trong đó.   Càng ngày càng không chính, mọi người đều biết, nhưng không ai có thể hồi thiên chí lực được, mọi người đều ở trong quá trình đi xuống dưới.   Cũng chính là nói, thành tựu hoại diệt trong quy luật đều phải đi đến diệt.  Đó là quy luật của vũ trụ.  Điều này đối với từ bi là không quan hệ.  Đây là nói về quy luật.


Chư vị cũng biết, tôi giảng vật chất bất diệt, sinh mệnh là luân hồi.  Không chỉ là người đây, tại Thần bên đó cũng thế.   Tử vong đối với con người mà nói, họ tại trong mê thấy không được, họ cảm thấy rất sợ hãi.  Đương nhiên người đệ tử Đại Pháp đều minh bạch.  Tế bào con người là phân tử cấu thành, phân tử là do nguyên tử cấu thành, nguyên tử là do lạp tử càng vi quan cấu thành, càng vi quan năng lượng càng to.  Mọi người đều biết, thân người chôn dưới đất, tế bào bề mặt là do phân tử tổ hợp thành, tế bào thối nát được.  Phân tử là thối không được, phải không?  Nguyên tử lại càng không thối được, đúng không?   Thế thì bộ phận của chư vị nó đi đâu?  Tư tưởng của mình không tự mình bề mặt nghĩ ra, đều là bản thân chư vị bề mặt biểu hiện ra, có số người đột nhiên thốt ra đều là ở đâu tới?  Mỗi một câu chư vị nghĩ cặn kẽ mà thốt ra, chính là ‘chư vị’ từ lạp tử bề mặt đến tận vi quan mà cấu thành ra chư vị đều khởi tác dụng.  Toàn bộ sinh mệnh chư vị là do lạp tử tối vi quan đến lạp tử bề mặt đồng thời cấu thành ra chư vị, cho nên sinh mệnh chư vị không phải là đơn giản đơn giản của tế bào trên bề mặt.  Sinh mệnh con người, mất đi phần bề mặt này chỉ là mất đi một lớp da bên ngoài.  Khi chuyển sinh, lại đổi một lớp da mới.  Cái ‘chư vị’ thực sự thì không thể thối nát khi bị đất chôn lên.  Cái đất đó không giải thể nguyên tử được, thậm chỉ phân tử nó cũng giải thể không được, vì nó là vật chất.  Nguyên tử mà giải thể chính là đại nỗ tung.   Hạt nỗ trong phạm vi thân người là hủy được một thành phố.   Chẳng phải điều đó là đúng sao?   Thế thì chư vị đi về đâu?  Đệ tử Đại Pháp đều biết được.  Cho nên, đây là nói rằng trong cái mê của thế gian, con người họ không biết mình chết rồi sẽ ra sao.  Thần biết rất rõ ràng, Thần càng cao hơn càng rõ ràng hơn, họ thấy đó rất tự nhiên.  Sinh mệnh tại quá trình khi đi đến bước cuối cùng thì sinh mệnh mới lại tái sinh.  Họ hiểu rõ tiến trình này.  Toàn bộ vũ trụ là trải qua lại như tôi giảng.


Tôi giảng đây là tiến trình lịch sử của đại vũ trụ chưa kết thúc, tiến trình của vô lượng các tầng sinh mệnh trong đó, giống như một loại đổi mới là tiến trình cải biến không ngừng.  Nhưng nếu tối đại vũ trụ, tức là toàn bộ cái thể này, nếu nó tận số rồi, phải bị giải thể, đến kết thúc của phần tiến trình thành tựu hoại diệt, thì hãy suy nghĩ: nếu mỗi một tầng sinh mệnh trong đó không thể chuyển sinh nữa, lịch sử của họ ngừng không tồn tại, không có sinh mệnh nào, không còn.  Đối với Thần, quả vị to ngần nào, đều là rất đáng sợ!  Đó là thực sự cực kỳ đáng sợ, diệt tận rồi!  Trong tiến trình lịch sử của đại vũ trụ có rất nhiều rất nhiều huy hoàng!  Hãy nhìn sự việc, chỉ trên cái tinh cầu nhân loại nhỏ bé này.  Hãy nhìn tất cả vô lượng tinh cầu trong vũ trụ, bao gồm các lạp tử cỡ kích khác nhau mà có vô lượng chúng sinh trên đó, Thần cũng không tính ra bao nhiêu sinh mệnh và đã sáng tạo ra bao nhiêu huy hoàng rồi!  Mỗi người là một sự ký lịch sử, người người đều giống một bộ cổ tích lịch sử nhiều chương sống động, chuyện đời đời kiếp kiếp trải qua nhìn qua thì cũng có ý nghĩa lắm.  Cho nên, vô lượng sinh mệnh và vũ trụ cự đại với vô lượng chúng sinh mà hủy mất hết thì quả là rất đáng tiếc.


Đương nhiên không giảng quy luật của vũ trụ nữa, chỉ nói từ bi là một loại đặc tính của chính Thần.  Không phải nói, muốn làm việc tốt thì là từ bi, hứng thú thích cái gì thì mới làm không tính là từ bi, ngược lại nó là phát xuất từ sở thích của chư vị.   Nói thấp xuống một chút, là chấp trước.  Từ bi chân chính tức là không có bất cứ tư tâm ở trong đó, đối với chúng sinh đều là dùng chính niệm xét vấn đề, đều là từ ái.  Cho nên rất nhiều Thần, nhiều Vương của các tầng khác nhau cực cao trong vũ trụ, khi nhìn thấy được tối hậu của vũ trụ rồi, thì muốn cứu độ chúng sinh trong vũ trụ.  Làm sao cứu đây?  Chính Pháp canh tân từ tầng thứ thấp của vũ trụ, bắt đầu chính từ dưới lên trên.   Vậy nên bảo rất nhiều rất nhiều sinh mệnh có tính cách đại biểu chuyển sinh thành người.   Nhưng các sinh mệnh đại biểu được tác dụng đó không phải là sinh mệnh bình thường.  Nhất định đều là những Vương của các vũ trụ khác nhau, đại biểu cho thế giới của họ, đại biểu thiên thể vũ trụ của họ.  Nhưng vũ trụ mà họ đại biểu được là có thể hệ, Thiên thể từ dưới đến cao, vũ trụ là tuần hoàn, thể hệ của chính họ đối với thể hệ của tầng thứ càng cao, Vương to hơn họ ở trên đó cũng có nữa.  Thế thì thể hệ càng cao trên đó càng có Vương và có thể hệ càng cao hơn họ.  Bất cứ cao bao nhiêu chúng đều thuộc một thể hệ.   Nhưng vị tối cao của họ không nhất định đã đến đây.  Phải làm sao nữa?  Thì phái cái tầng thứ nào đó, so ra thích hợp thì phái một tầng thứ nào đó một đại biểu, đại biểu cho chúng sinh của thể hệ của họ đi chuyển sinh thành người. 


Trong khi tôi giảng điều này chư vị có thể nghĩ  “Theo tôi thấy, người thế gian có gì tốt đâu.”   Chư vị thấy người đủ mọi hình thể, một số luộm thuộm cẩu thả, một số ở miền quê thực sự cuộc sống rất vất vả, một số người thành thị tương đối kiêu hãnh thái độ tệ lắm, nhiều người trẻ thể hiện cho là “ta đây ngon lành”.  Xã hội con người đều như vậy.  Không phải ai cũng có thể làm việc trong các hảng to, làm chủ, cho nên một số phải làm việc khác, chỉ có một số ít người là làm nghệ thuật hay minh tinh, tất cả các nghề khác cũng thế.   Giai cấp là một hình thức xã hội do xã hội nhân loại hình thành, nhưng nó không phải là giai cấp của các sinh mệnh.  Cho nên, sinh mệnh đều không đơn giản, đừng xem bên ngoài của con người như thế nào.  Có lúc chư vị nhìn người hốt rác, nhìn lại các đời trước của họ, họ đã từng là một đại Thần trong vũ trụ, trong cái mê ở đây, trong tiến trình chuyển sinh, hoàn toàn mê thất rồi, mê đến độ không còn biết gì nữa.  Thậm chí trong luân hồi họ bị mê, phẫn uất cuộc đời, hoàn toàn không biết sứ mệnh mình đến đây để làm gì.
Đó là một diễn giải.  Người thế gian ngày nay, gồm đa số người trong các giai cấp khác nhau, đều không biết chính mình đến thế gian để làm gì, đều ở trong sự nghiệp của chính mình mà phấn đấu.  Đặc biệt số người đạt một chút thành công, tự mình hoan hỉ, quên hẳn mình là ai.  Khi cảm thấy làm được cái gì, hoàn toàn quên hẳn, nếu cảm thấy cuộc sống không tốt, thì tức giận phẫn uất đối với thế gian.  Kỳ thực tất cả những thứ đó sinh mệnh chư vị không cần cái này.  Đừng xem trọng những thứ đó.  Hãy tìm lại tự kỷ chân chính.  Tại trong quá trình lịch sử, tại biểu hiện của thời kỳ này là có quan hệ nhân duyên.   Nghiêm túc mà nói, biểu hiện hiện tại của chư vị cũng là chư vị ở vài kiếp trước làm việc xấu rồi, hay là làm được việc tốt rồi, đây là báo ứng nhân quả của nó.   Vũ trụ chính là cái lý này, không kể chư vị ở giai cấp xã hội nào, vũ trụ đều là như vậy, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, cái lý này là ở trong Tam Giới tại bất cứ tầng thứ nào đều tồn tại.  Đặc biệt là đến thời điểm giai đoạn cuối cùng thành tựu hoại diệt xã hội nhân loại thì biến thành càng phức tạp.   Cho nên trong giai đoạn này trong cái môi trường phức tạp này, đệ tử Đại Pháp phải đánh thức người thế gian và cứu độ họ.


Sự việc càng khó là, hiện tại một chính quyền tà đảng Trung Cộng tà ác nhất tại Trung Quốc.  Tại sao chính quyền như thế xuất hiện trong xã hội nhân loại, một thứ dị dạng?  Vũ trụ thượng hạ ai cũng đều phản đối nó.  Ai cũng cảm thấy nó là quái vật.  Người của tà Đảng không có lý tính chính thường.  Tại sao như vậy?  Điều gì cũng không đơn giản.  Kỳ thực cũng là cựu thế lực của vũ trụ có ý an bài.  Tôi vừa giảng trước đây, văn hóa nhân loại là Thần trong quá trình tạo cựu con người an bài.   Văn hóa chính thống một khi hình thành rồi, thì tư tưởng con người đều là chính niệm, tâm người đều thiện lương, người làm việc đều biết nghĩ đến người khác, người như thế khi tiến đến giai đoạn cuối cùng của lịch sử đều sẽ lựa chọn chính diện, mọi người đều đến để đắc Pháp.  Nhưng cựu thế lực của vũ trụ nghĩ: Người đắc Pháp, chúng sinh được cứu độ, thì quá dễ dàng.  Trong Tam Giới có cái lý “thiện ác hữu báo”, một số Thần không chịu bèn lợi dụng làm cực đoan những thứ này.  Suy nghĩ của họ là “Vũ trụ không còn tốt nữa, sinh mệnh này làm sao được cứu độ dễ dàng như thế?  Nhiều sinh mệnh như vậy làm sao được tiến nhập vào tương lai?  Cho nên, nhiều nhân tố các loại không để chúng sinh được cứu độ.  Kỳ thực cách nghĩ này của cựu thế lực vốn cũng là biểu hiện Pháp lý của cựu vũ trụ là trong hoại diệt rồi.  Cựu thế lực quyết định trong tiến trình cuối cùng này, là sinh mệnh phải có cái lựa chọn, mà cái lựa chọn lại cực kỳ khó khăn, là vì bất cứ gì cũng đều nên kết thúc rồi, thế đạo cũng loạn rồi.  Người muốn đi hướng tương lai lựa chọn thế nào đây?  Đây chính là cực kỳ khó khăn.  Thước độ đặc định quá cao.


Có người nghĩ “Thần Phật chẳng phải là từ bi với con người sao?”  Khi nhân loại tiến đến điểm này rồi, tư tưởng con người không nhận định được nữa.  Thần của cựu thế lực nhất định không nghĩ như thế.  Nếu muốn được đắc độ, muốn được cứu, trong các loại quyến rủ của xã hội hiện thực hôm nay mà lựa chọn cho đúng, chỉ như thế chư vị mới bước qua được, bước qua không được thì không được cứu độ.  Chư vị cũng biết, tôi thường nói “Võng khai nhất diện.”  Bảo người chính mình bước qua, làm sao bước đây?  Sư Phụ biết trước cựu thế lực sẽ làm như thế, cho nên mới an bài đệ tử Đại Pháp cứu chúng sinh.  Cựu thế lực vì muốn tạo khỗ nạn cho chúng sinh thì ở thế gian tạo ra chính quyền tà Đảng.  Hơn nữa, còn bịa ra một mớ học thuyết điên rồ và những thứ đủ loại ý thức hiện đại, khiến xã hội này cực kỳ phức tạp, nhân tố hai mặt chính phụ có cả hai.  Đồng thời, còn trộn những thứ đã biến dị và kỹ thuật của sinh vật hành tinh, làm loạn tư tưởng chính thống chân chính của con người.   Ở xã tội Tây Phương, hễ đem những thứ tà ác mà quậy lên là được rồi, nhưng tại Trung Quốc thì không.  Nó đem cái chính nói thành hoại, cái hoại nói thành tốt, trong hoàn cảnh khó khăn như thế khiến chư vị phải lựa chọn được cứu độ hay không được cứu độ.  Tại sao sự việc làm khó khăn tại Trung Quốc?  Tôi giảng cho chư vị trước đây là các Vương tại các tầng cao hơn, Vương của mỗi một dân tộc của nhân loại trong toàn bộ lịch sử, các vị của các tầng thứ cao trong vũ trụ, tất cả đều chuyển sinh vào Trung Quốc.  Đó thành ra điểm trung tâm.  Cho nên gia tăng mức độ khó khăn cho con người ở đó lựa chọn.  Đây là vì cựu thế lực nhìn thấy, họ hễ được cứu độ, dân tộc mà họ đại biểu cũng thế, thậm chí khiến cho quần thể sinh mệnh của đại vũ trụ mà họ đại biểu đều được đắc độ.   Chư vị hãy nghĩ xem, sự tình lớn như vậy.  Cho nên cựu thế lực tạo ra cái nạn to nhất.  Cứ nhìn người Trung Quốc, trong thời gian gần đây họ đã bị hủy hoại đến điểm không còn ra hình hữa, nhìn hình dạng thậm chí ngoại hình lùn nhỏ hơn, hình diện cũng biến thành khó coi.  Người trên lịch sử đều là bộ mặt chính khí, một thân chính khí, hình tượng tương đối tốt.  Là vì địa phương đó tại cận đại đã bị cái nạn cộng to ra, những thứ bất hảo đã rõ giọt vào con người.  Tư tưởng người, bỏ cái gì vào đều sẽ ảnh hưởng ngoại hình con người, nhất định vậy.  Ví dụ nói một cái túi, chư vị bỏ vật vuông ngoại hình thì thấy được, chư vị bỏ vật tròn ngoại hình cũng thấy được.  Tức là, bỏ vào tư tưởng nào tại trên ngoại hình đều thấy được.  Một người tại trước mặt tôi, không chỉ là tôi đâu, xã hội nhân loại không phải là đơn giản vậy, có rất nhiều người có năng lực, nhìn một người nào một cái là biết phương diện tư tưởng và hành vi ở phương diện nào là nổi trội hơn, thích cái gì đều treo lên mặt, thậm chí trên hình thái thân thể đều có.


Vậy, dưới tại cái khó khăn như thế, muốn khiến người được cứu, làm sao được cứu đây?   Tốt xấu họ cũng không phân biệt rõ, thậm chí nhiều truyền thông đều tuyên dương theo trào lưu xã hội, các trào lưu đó không nhất định là tốt, chỉ có là mọi người đều làm như vậy, truyền thông là đang khởi tác dụng thúc đẩy về phía trước.  Mọi người nghĩ xem, bảo con người làm sao phân biệt rõ xấu tốt?   Không có biện pháp phân rõ được.  Tâm chân chính có thiện niệm, giữ chặt bất động, nhân loại có được mấy người?  Vậy chẳng phải là xong hết rồi sao?  An bài lâu như vậy trong lịch sử cũng xong hết rồi sao?  Tam Giới vì sự tình này mà tạo ra.  Vậy làm sao đây?
Tôi vừa nói, muốn “võng khai nhất diện” không ai có thể nói là không đúng.  Võng khai nhất diện là sao?  Phá được can nhiễu của cựu thế lực, thì phải xuất hiện một số người khiến người thế gian khôi phục ký ức, cảnh tỉnh họ, đánh thức họ, giảng rõ chân tượng của lịch sử và thế giới hôm nay.  Kỳ thực xã hội nhân loại làm gì đều rất khó, hễ động cái chính thì xúc động nhân tố của cái phụ, cái cũ, cái phản, cái hoại, hễ động cái phụ thì xúc động cái chính.  Thiện ác ở trong nhân loại là cân bằng, kỳ thực ai muốn làm cái gì tại thế gian đều rất khó.  Số Thần Tiên còn rất nhiều trong nhân gian, năng lực của mỗi một Thần Tiên đều làm được sự tình của nhân loại.  Vậy, một vị Thần Tiên là làm được, tại sao họ không làm?  Họ biết, nhìn được rất rõ ràng, tất cả đều có an bài, đồng thời họ làm một việc tốt cũng sẽ ảnh hưởng việc khác, việc khác đó sẽ gián tiếp ảnh hưởng rất nhiều việc khác giống như nhánh cây; vậy thì họ phạm tội với an bài của Thần càng cao hơn, thậm chí đối với an bài cho nhân loại lịch sử cũng cải biến luôn, nên không ai dám tùy tiện động đến.
Đệ tử Đại Pháp chính là xuất hiện trong thời gian này, nhưng trong tiến trình chuyển sinh trong lịch sử người ngày nay tạo quá nhiều nghiệp, nên chư vị muốn cứu người và giảng rõ sự thật, nếu chư vị cứu một người, họ có rất nhiều sinh mệnh sau lưng không muốn họ được cứu, bởi vì các sinh mệnh này hận họ, trước đây hay trong những lần chuyển sinh khác, các sinh mệnh đó bị họ lợi dụng, bị giết, bị ức hiếp, họ đã gây tổn hại rất nhiều.  Trong luân hồi, người tại trong vô tri, lạc trong mê, trong dục vọng, con người không biết đã làm những gì hiện tại cũng không biết nữa.  Kỳ thực, trong lịch sử dài đăng đẵng, ai ai đều một thân có nghiệp nợ rồi, đều ở trong mê.  Nhưng thực sự muốn cứu độ họ, thực sự muốn cứu sinh mệnh của họ, thì các sinh mệnh mà đã bị họ hại không chịu.  Như thế khi cứu thế nhân, khiến thế nhân hiểu rõ chân tướng thì xuất hiện can nhiễu, có nhiều chướng ngại.  Chướng ngại đủ loại cản trở cho người đó; muốn cứu nhiều người rồi, chuyện lớn rồi, thì hình thành hoàn cảnh xã hội này.


Tà Đảng Trung Cộng những năm gần đây bức hại đệ tử Đại Pháp, không chỉ là nhân tố của tà Đảng Trung Cộng; kỳ thực, kỳ thực tương đối mà nói, nó nhỏ rất là tội nghiệp.  Trong vũ trụ tất cả nhân tố xấu toàn bộ đều bị đánh hạ xuống hết rồi, các không gian nhiều quá mức tưởng tượng vô kể vô số.  Rất nhiều Thần sau khi thấy được rồi “mắt trừng miệng hả”, nghĩ “Vậy làm sao đây?   Ai mà dám đụng?”   Cứu một người thì liên lụy đến phạm vi cự đại các sinh mệnh của vũ trụ, thì sẽ ảnh hưởng lớn như vậy.  Một trăm triệu người là phải lớn ngần nào?  Chư vị biết, thời mà Jiê-xu cứu người, nói cứu người cứu người, tại sao lại bị đóng đinh lên thập tự giá?  Những số Jiê-xu cứu chỉ là người của ông!  Nhưng người của ông trong tiến trình chuyển sinh mắc nợ ghiệp, ông không có biện pháp giải trừ chúng, bởi vì Jiê-xu đối diện là với cự đại các sinh mệnh vũ trụ, vô lượng vô số, tầng rất cao, trong đó có vô số sinh mệnh to hơn có tầng cao hơn, to đến độ mà Thần bình thường cũng không biết họ cao ngần nào, con số là nhiều vô lượng vô số.  Họ muốn chư vị trả nợ nghiệp cho ai mà không tha chư vị, chư vị phải làm sao giải thoát?   Chư vị vĩnh viễn không tự giải thoát được.  Tại cuối đời, Jiê-xu cầu Je-ho-vah “Có thể đừng đóng con trên thập tự giá không?”  Je-ho-vah không có biện pháp gì, chỉ lấy máu của mình, lấy sinh mệnh người của mình, trong quá trình chịu đau đớn để đền trả lại thì mới giải thoát ra được.  Khó như thế.  Đệ tử Đại Pháp muốn cứu chúng sinh của vũ trụ, phải ở trong hoàn cảnh xã hội phức tạp cuối cùng này mà cứu độ chúng sinh, chư vị nghĩ xem khó khăn chừng nào?   Chư vị nếu nhìn thấy được, thực sự mà nhìn thấy được, thì quả thật là kinh hoàng.  Nhưng, chỉ cần tuân theo Đại Pháp, tuân theo điều Sư Phụ dạy, chư vị có con đường của chư vị đi, ai cũng động không nổi.  Nhưng con đường này rất hẹp, hẹp đến độ chư vị phải đi chân chính phi thường thì mới được, thì mới cứu được người.  Chư vị đi cực kỳ chân chính thì không xuất hiện vấn đề.


Những năm nay Sư Phụ đang nhìn chư vị, đi trên con đường này.  Trước kia tôi hay viết các bài văn ngắn, chư vị gọi là “kinh văn”.  Trong tu luyện không ngừng tu chính chư vị, bảo chư vị làm thế nào.  Sau này tôi biết chư vị từ từ đã thành thục rồi, cũng không thể thường xuyên viết nữa.  Tôi viết nhiều rồi, cựu thế lực cũng không chịu.  Sư Phụ không sợ, tôi không muốn nhìn thấy chúng quậy chuyện càng phức tạp hơn.  Chúng cho rằng nói nhiều rồi thì là bằng như ông đang làm, ông đang dẫn đi, không được, bắt buộc là họ phải tự mình bước ra, phải để họ tự mình đi mà thành.  Cựu thế lực hành ác đến bước này rồi, tôi cũng muốn bảo đệ tử Đại Pháp thừa cơ hội thành tựu chính mình, bởi vì ở trong đại nạn bước ra được, chuyện này quá vĩ đại, làm tốt chuyện này thì quá giỏi đi, chư vị làm xong thì là xong, đối với đệ tử Đại Pháp mà nói là không công bằng.  Sinh mệnh chư vị cứu đó sau lưng có quần thể sinh mệnh to như vậy, thế thì đệ tử Đại Pháp tương lai làm sao dây?  Vậy thì phải thành tựu sinh mệnh càng cao càng to, một vị thần càng lớn, một vị thần càng vĩ đại.  Cựu thế lực biết được phải thành tựu cao như vậy, mà đều do Sư Phụ đến dẫn làm, đó có thể tính họ thành tựu được sao?  Họ phải tự mình đi trên con đường này.  Tại trong ma nạn đã bị cựu thế lực cường gia nạn mà đi cho chính hay không chính thì càng khó hơn, đặc biệt là Đệ tử Đại Pháp tại Trung Hoa Đại Lục, tại trong ma nạn bức hại, mỗi niệm mỗi ý tưởng đều rất then chốt.  Chư vị làm được tốt hay không tốt, chư vị bị bức hại hay không, chư vị làm được chính hay không chính, bị bức hại đến thành độ nào, đều trực tiếp liên quan với con đường chư vị tự mình đi và vấn đề mà tư tưởng chư vị suy xét.  Đối với đệ tử Đại Pháp là cực kỳ khó, là vì đệ tử Đại Pháp cũng là tại trong mạt thế này, trong hoàn cảnh tối phức tạp mà bước đi, bước ra tu, còn phải cứu độ người khác, cho nên đệ tử Đại Pháp mới có thể thành tựu sinh mệnh lớn như vậy, thành tựu được tầng thứ cao như vậy.  Vì cựu thế lực đang can nhiễu cho nên chuyện này là rất vĩ đại và cũng là khó như thế.


Rất nhiều người thường không hiểu đệ tử Đại Pháp đang làm gì, đó không phải là một vài lời mà nói rõ được.  Nếu chư vị nói với họ giai đoạn cuối cùng của vũ trụ đã đến thành tựu hoại diệt rồi, họ càng không tin; cho nên không được đi nói những thứ này.  Mà chính là từ mặt chính, mặt thiện, mà đánh thức con người.  Đi con đường nào đi nữa cũng không phải chúng ta bắt buộc bảo họ đi.  Sau khi biết rõ sự thật rồi, “Này xem đi, trước mặt bày ra hai con đường, anh lựa con đường nào đây.”  Có người tư tưởng của họ đã biến thành rất không tốt rồi, điều thiện họ tiếp thụ không nổi nữa, tự nhiên là họ chọn cái không tốt, cái ác, cái hiện tại, cái biến dị, thuận theo cựu vũ trụ mà đi rồi.  Chỉ có những số thức tỉnh, biết được tự mình phải đi theo đường đời sau này như thế nào, cuộc đời sau này phải đi làm sao, hiểu được con người đến thế gian để làm gì, chỉ có như vậy mới chân chính được cứu độ.


Người ta nói với tôi “Sau khi Chính Pháp sự kiện này kết thúc, còn có Pháp Chính Nhân Gian.  Tương lai sẽ ra sao?”  Tôi nói “Nhân kiến nhân thân.”  Họ đều cảm thấy “Nhân kiến nhân thân”, “Ô thế thì đạo đức hồi thăng rồi, đó rất tốt.”  Đúng, họ chỉ có thể lý giải như vậy.  Đạo đức tái hồi thăng, người thấy người cũng không cần thân như vậy, phải không?  Có thể trong phạm vị mấy chục cây số này không thấy một người, nên người thấy người là than rồi.  Tôi nói với chư vị, rất nhiều tiên tri, không kể là tôn giáo nào, là Phật Giáo, Đạo Giáo, Cơ Đốc Giáo, không kể là cái gì, đều là nói thế gian hiện tại là như thế nào.  Có người cảm thấy đó còn xa vời quá đi, có thể, cứ chiếu theo cách nghĩ của mình làm là được rồi.  Nhưng đệ tử Đại Pháp là đang thực hiện lời hứa của mình, chính là kêu con người thức tỉnh.


Chư vị cũng biết, trong lịch sử loài người chưa từng loạn thế này, không phức tạp đến thành độ này.  Con người cho rằng khoa học kỹ thuật đang phát triển, là tự nhiên của xã hội con người.  Cái gì được xem là tự nhiên?  Khoa học kỹ thuật với truyền thống con người là hai con đường, đều đồng thời tồn tại ở xã hội loài người.  Chư vị đi đường nào, chính là cho con người lựa chọn.  Tôi vừa giảng thiện ác là lựa chọn tại cá nhân, hai con đường này là để cho nhân loại tương lai lựa chọn.  Rất nhiều người bị tư tưởng hiện tại ảnh hưởng, muốn chối bỏ Thần, không thừa nhận con người là Thần tạo ra.  Con người cảm thấy chính mình rất vĩ đại, chư vị đã thấy rồi, giống như trận bảo tối hôm qua, con người đứng trước tự nhiên thật là nhỏ đến không đáng kể.  Kỳ thực kiếp nạn vũ trụ thực sự đến, thì hết trơn rồi.  Vả lại khoa học kỹ thuật của nhân loại mà không có nguồn năng lượng, xã hội nhân loại hiện tại lập tức tê liệt, khoa học kỹ thuật hiện tại lập tức giải thể liền.  Sinh vật kỹ thuật ngoại tinh phát triển rồi, kỹ thuật rất phát đại nữa, tại thành tựu hoại diệt trong vũ trụ mà cũng phải cầu trợ trong Chính Pháp cứu chúng với.


Bày ra trước con người là như vậy.  Nhưng là đệ tử Đại Pháp, trong hoàn cảnh thế này, trong thế giới cực kỳ phức tạp như thế mà đi cứu người, quả thật là khó khăn.  Có thể chư vị quá bận rộn không nghĩ đến chuyện này, nhưng Sư Phụ nhìn thấy sự việc rất minh bạch.  Cho nên tôi thường nghĩ: Thế nào là Đệ tử Đại Pháp?  Ai xứng đáng làm đệ tử Đại Pháp?  Ai không có duyên phận, thực sự là không vào được, đây là trường hợp của người mới vào.  Nhiều năm qua, không phải vì cuộc bức hại và sự giả dối của tà Đảng Trung Cộng tạo ra cho đệ tử Đại Pháp cản trở khiến người không vào được, không phải như vậy.  Chẳng phải vẫn luôn có người vào sao?  Đó không phải là nguyên nhân.  Hơn nữa, ai cũng biết tà Đảng Trung Cộng là xấu, nó nói gì nhiều người thực sự không tin.  Kỳ thực chính là các Thần đó cản trở người, không để cho họ thành đệ tử Đại Pháp.  Căn bản, hễ không xứng đáng là không cho vào.  Điều này khiến biểu hiện con người tự mình nói không muốn vào, hoàn cảnh xung quanh cản trở họ vào không được, có người đối với họ nói thôi đừng có đi, chuyện phiền toái của chính họ không bỏ xuống được, khó như vậy, cái này khó cái kia cũng khó, cái này bỏ không được, cho nên họ không vào được.


Kỳ thực, chư vị biết không?  Chư vị là đệ tử Đại Pháp, ở trên đó vô lượng chúng sinh, vô lượng vô số sinh mệnh đều hâm mộ chư vị.  Hôm nay đối với một vị Thần ở cao tầng không kể họ bao lớn, tôi nói chư vị đến làm đệ tử Đại Pháp đi, một tíc tắc cũng không cần, chỉ cần lời tôi vừa dứt lập tức họ nhảy xuống liền, thật vui mừng đến tột độ, ai minh bạch cũng đều biết, không chỉ chính cá nhân họ được cứu mà còn cứu được vô lượng chúng sinh trong thế giới của họ.  Đây là việc xuất sắc nhất của vũ trụ tương lai.  (Vỗ tay) Nhưng điều đó không được, đệ tử Đại Pháp tại trong luân hồi chuyển sinh trong nhân thế trong quá trình lịch sử đều đã thiết lập uy đức đó rồi.  Lúc mới bắt đầu, nhiều người đến điểm luyện công của đệ tử Đại Pháp, không ai biết một số họ là ai, vừa tập xong trong nháy mắt là biến đâu mất rồi.  Có rất nhiều Thần thực sự muốn làm đệ tử Đại Pháp, nhưng không được.


Đệ tử Đại Pháp tại trong mê hoặc xã hội và sinh hoạt chung với người thường, ít nhất trong vài phương diện, tư tưởng thực sự là bị cuốn theo dòng.  Nếu chư vị làm sự việc mà không dùng Đại Pháp đo lường bản thân, chư vị nếu làm việc gì mà không dùng chính niệm suy xét vấn đề, gặp vấn đề không đứng tại trên Pháp, chư vị chính là người thường, không có bất cứ khác biệt nào.  Ngoại hình chư vị là người thường, hoàn cảnh sinh hoạt của chư vị là người thường, công tác của chư vị là công tác người thường.  Mặc dù chư vị đang làm các dự án của đệ tử Đại Pháp, ở trên thiên giới không có những thứ như là đài truyền hình, Thần cũng không có báo chí, đây là những hình thức xã hội người thường.  Nếu chư vị không dùng chính niệm làm chỉ đạo chư vị, chư vị không giống như đệ tử Đại Pháp dùng tiêu chuẩn của người tu luyện đo lường chính mình, đo lường thế giới, đo lường người khác, vậy chư vị chính là người thường rồi.


Thế nào là người tu luyện?  Con người quá khứ nghĩ rằng cạo đầu vào chùa thì họ sẽ thành Thần.  Điều đó có đúng không?  Tuyệt đối không phải.  Họ chỉ là tại trên ngoại hình, “Ta với người thường và người khác là không giống nhau đâu.”   Người thường cũng nghĩ rằng “Họ không giống mình.”  Sau đó, chính mình lại tu tâm của mình, cái tâm này là cùng một thứ, tại trong xã hội, trong ô nhiễm, trong thất tình lục dục.  Đây chỉ có những thứ đó?  Xã hội hiện đại nay không chỉ có 7 tình 6 dục, 70 tình 60 dục đều nhiều, đúng không?   Dục vọng của các loại các thứ.  Chấp trước có cảm tình vào máy điện não, điện thoại di động, hay máy iPod, tại trên lịch sử không có chuyện này, đúng không?  (Mọi người cười) Hiện đại xã hội mà, cho nên thì càng phức tạp.  Bất cứ trên hình thức của tu luyện, nó chỉ là một loại hình thức bề ngoài.  Sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp, hoàn cảnh của chư vị, nơi chư vị tu luyện, chính là mở tại trong xã hội.  Tất nhiên xã hội nhân loại đều là vì Chính Pháp mà tạo cựu, mọi người nghĩ xem, vấn đề xã hội có được giản dị như vậy không?  Tôi có giảng cho chư vị trước đây rồi, tu luyện tại trong các nghành các nghề.  Khi chư vị gặp mâu thuẫn, bất kỳ sự việc gì chư vị gặp, đều là khảo nghiệm nhân tâm của chư vị, để xem chư vị làm phù hợp được người tu luyện không?  Chư vị có xử lý xứng đáng như người đệ tử Đại Pháp không?   Đó chẳng phải chính là tu luyện sao?  Người thường có thể làm như vậy, nghĩ như vậy không?  Gặp mâu thuẫn, bất kể “tôi đúng tôi sai”, tự mình nghĩ  “Chuyện này tôi có chỗ nào không đúng?  Có phải tôi đã thực sự xuất hiện cái gì không đúng rồi.”  Chư vị đều như vậy suy nghĩ, tư tưởng đầu tiên là xét chính mình, nghĩ vấn đề; ai không phải như vậy, thì chư vị không phải là người tu luyện Đại Pháp chân chính.  Đây là Pháp Bảo của tu luyện, nó là một đặc điểm đệ tử Đại Pháp chúng ta tu luyện.  Gặp phải bất cứ chuyện gì, niệm đầu tiên là xét chính mình, đó gọi là “hướng nội tìm”.  Kỳ thực trong Phật Giáo họ cũng là như vậy.  Chẳng phải họ giảng tu tâm sao?  Hướng nội nhìn sao?  Chẳng phải họ cũng nói điều này sao?  Tuy nhiên họ nói rất ít, không điểm đến chỗ đúng, nhưng họ cũng giảng như vậy.


Nói đến đây, những gì tôi vừa giảng kỳ thực là bảo chư vị, trách nhiệm đệ tử Đại Pháp đảm trách là to lớn.  Thế nào là đệ tử Đại Pháp?  Từ Pháp Hội lần trước với Pháp Hội lần này thời gian rất gần.  Pháp Hội lần trước mặc dù tôi có nói một số học viên có sơ sót, làm tốt làm xấu đều có một quá trình, đúng không?  Vậy chúng ta đừng nói sau Pháp Hội lần trước thì chư vị hiện tại như thế nào rồi.  Tôi nói đệ tử Đại Pháp không được lấy Pháp mà Sư Phụ giảng để nghe như tân kỳ, đến nghe Sư Phụ nói Sư Phụ giảng thiên cơ gì đó, những gì thú vị nữa.  Tất nhiên, mọi người không nghĩ như vậy.  Nhưng sau khi Sư Phụ giảng xong chư vị phải nghĩ lại, đệ tử Đại Pháp chư vị phải nghĩ đi nghĩ lại.


Hiện tại vẫn còn một số học viên cộng tác với nhau quá kém.  Không chỉ là quá kém, thậm chí là phá  người khác.  Tôi bảo chư vị, chư vị có tâm gì, đối với dự án của đệ tử Đại Pháp hay việc đệ tử Đại Pháp phải làm, chư vị mà phá thì chư vị gây tác dụng của yêu ma.  Dẫu chư vị nghĩ “Tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi đã làm rất nhiều chuyện mà.”  Cựu thế lực là đang ghi vào sổ của chư vị rồi, từng cái một.
Chư vị biết gì không?  Đệ tử Đại Pháp, chính niệm của chư vị là có tác dụng.  Tác dụng của chư vị hợp lại là to lớn không gì sánh bằng.  Khởi không được tác dụng to như thế là vì chư vị thiếu tin tưởng, chính niệm không đủ.  Nhiều đệ tử Đại Pháp như thế, đồng thời phát chính niệm trên toàn cầu, hơn 100 triệu đệ tử Đại Pháp phát chính niệm cùng lúc trên toàn cầu, chẳng phải làm cho tà ác và cựu thế lực kinh sợ sao?  Đối với Thần, đây là một quan cảnh vĩ đại.  Lực lượng lớn như thế!  Một đệ tử Đại Pháp, nếu chính niệm của chư vị rất mạnh, sức mạnh là đủ để xẻ núi, nhất niệm là làm xong.  Tại trong mê, chư vị không nhìn thấy sức mạnh của mình, không sao cả.  Giữa chư vị không phối hợp, chính niệm không đủ, khiến lúc chư vị phát chính niệm trong não nghĩ đến đều là trong tu luyện không hướng nội tìm, chấp chước nhìn ra ngoài, thậm chí phẫn nộ bất bình, khi nghĩ đến ai thì nổi giận, chư vị nói đi, phát chính niệm để làm gì?  Khởi không được tác dụng chính diện, đem tất cả tư tưởng, cách nghĩ, chấp chước của chư vị, nói cho Thần ở toàn vũ trụ.   Khi phát niệm đó, toàn là hiện ra, triển lãm cho toàn bộ vũ trụ xem, nhìn thấy con người chư vị.   Mọi người suy nghĩ, cựu thế lực không bức hại chư vị mới là quái đó.  Cho nên khi chúng bức hại chư vị, Sư Phụ đều không có biện pháp, là vì chúng nắm được cái cán “Sinh mệnh này, họ như thế.  Đây là đệ tử của ông sao?  Kém như thế.  Không đáng mà chỉnh họ sao?  Ông không muốn chỉnh họ, nhưng họ còn ảnh hưởng chúng tôi, ảnh hưởng đến người khác, chúng tôi phải nhanh chóng chỉnh họ!”  Tôi nghĩ: Con đường bày ra trước mặt chư vị, đệ tử Đại Pháp chỉ có thực tu, không có con đường khác.


Tôi nhìn thấy gần đây các đệ tử Đại Pháp tại Trung Hoa Đại Lục, trong cuộc bức hại ngày càng chín chắn, minh bạch hơn, càng làm khá và khá hơn.  Nhưng vì tình huống chuyển biến tốt hơn, nên đệ tử Đại Pháp tại quốc tế có một ít thả lỏng.  Có người thậm chí làm việc dường như không có tinh thần vậy, đừng nói đến phối hợp nữa.  Không phối hợp, cứ cạnh tranh với nhau, không chấp nhận ý kiến người khác, lời nói cử chỉ thực sự rất vô lễ, thật là không giống đệ tử Đại Pháp.  Sư Phụ thấy rồi đau lòng lắm.  Chư vị trong bức hại gian nan nhất mà đi qua rồi, cả Thần cũng hâm mộ chư vị, vậy mà chư vị không biết trân quý; quay đầu lại muốn tìm quá trình đó là không còn nữa, là vì đã đến cuối cùng của cuối cùng rồi.  Tôi vừa nói, rất nhiều người muốn thành đệ tử Đại Pháp, nhưng hiện tại rất khó vào.  Còn một nguyên nhân rất to, chính là khảo nghiệm khắc nghiệt đối với đệ tử Đại Pháp, loại bức hại đó, đã đi đến cuối đường rồi.  Từ mới mà tạo ra một cái áp lực lớn như vậy, đội trời đạp đất; nan độ khảo nghiệm chư vị có dám tu hay không, có đi được con đường chính hay không, lịch sử đã qua rồi, đã không còn nữa.  Ai muốn làm đệ tử Đại Pháp, cản lực của cựu thế lực là ghê gớm phi thường, nói cái gì cũng không cho họ vào.  Chư vị từ trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà bước qua được, đã là tương đương xuất sắc rồi, uy đức phải có đã đều có rồi; chư vị vì hiện tại mà thả lỏng chính mình, khiến mình trượt xuống dưới, thật là không nên đâu.
Còn về việc cứu độ chúng sinh và việc giảng rõ sự thật, rất nhiều người làm mà không thâm nhập.  Chỉ nói vài lời rồi với người ta rồi tự nghĩ “Nghe hay không nghe, tùy thích.  Không muốn nghe thì thôi!”  rồi đi tìm người khác.  Làm bất cứ chuyện gì, là phải có đầu có đuôi, làm cho tốt, cứu ai thì phải cứu cho xong.  Khi một người đặt trước chư vị, không có lựa chọn, cứu người mà chư vị lựa chọn thì là sai.  Chỉ cần chư vị gặp, thì phải cứu họ, không kể là thân phận gì giai cấp gì, không kể tổng thống hay người ăn xin.  Trong mắt của Thần tất cả sinh mệnh là bằng nhau.  Giai cấp là do xã hội con người vạch chia ra.  Hy vọng của tôi là tất cả đệ tử Đại Pháp đều có thể đối xử với nhau như xưa, tinh tấn giống như thời chư vị vừa mới đắc Pháp.  Phật Giáo có câu, ý là: Từ đầu đến cuối đều giống như ban đầu thì chư vị nhất định Viên Mãn. (Vỗ tay)


Chư vị tu luyện nơi xã hội người thường, có Pháp Hội, chia sẽ kinh nghiệm với nhau.  Nhưng chư vị biết, người trong hang động tu, họ tu không thành thì chết trong đó.  Trải qua chuyện gì cũng không có ai để chia sẽ kinh nghiệm, không có ai để nói chuyện, phải tự mình ngộ ra, nếu không tu đạt thì hủy thôi, quả thật là khó khăn!  Cái đáng sợ nhất là trường kỳ cô đơn.  Con người sợ nhất là cái gì?  Cô đơn.  Cô đơn có thể làm con người trở thành điên khùng, cô đơn có thể làm con người quên tất cả quá khứ, cô đơn thậm chí làm con người quên đi ngôn ngữ.  Đây là một hình thức thống khổ đáng sợ nhất.  Người ta nói có người đả tọa vào vách 9 năm, có người quay mặt vào vách 13 năm, có người ngồi đó cả trên 100 năm.  Chư vị không bị cô đơn như vậy, chư vị phải kiên trì từ đầu đến cuối giống như đệ tử Đại Pháp.


Hôm nay Sư Phụ nói hơi nặng với chư vị, cũng là muốn mọi người có thể cảnh tỉnh.   Khi chư vị muốn cứu người thế gian, thì phải tìm cách đánh thức họ, cứu độ họ, nhưng bản thân chư vị cũng phải minh bạch tỉnh táo chứ.  Sự tình làm nhiều rồi thì quên đi sự tu luyện của chính mình, thế thì không được đâu.  Chư vị là người tu luyện mà.  Lời nói này không phải nói quá khứ của chư vị, đã từng, hoặc là biểu hiện của chư vị, lời này là nói bản chất của chư vị, ý nghĩa sinh mệnh của chư vị, trách nhiệm chư vị gánh vác, sứ mệnh lịch sử của chư vị, như vậy chư vị mới là một đệ tử Đại Pháp chân chính.


Tôi biết chư vị làm nhiều dự án, các dự án cứu người, một số đã làm rất tốt, trên tổng thể mọi người làm cũng là rất tốt, khởi tác dụng rất to.  Tôi thừa nhận điều chư vị làm, chính là giúp Sư Phụ chính Pháp.  Tôi chỉ hy vọng chư vị làm được càng tốt hơn.  Con đường của chúng ta rất hẹp, đi lệch một chút là xuất hiện vấn đề.  Tôi không muốn mọi người xuất hiện vấn đề, cũng không muốn ai trượt xuống trong tu luyện, càng không hy vọng vì hình thế chuyển tốt mà thả lỏng tu luyện xuống.  Tất cả đều là do chư vị khai sáng, việc tương lai vẫn còn rất nhiều, một mạch cho đến ngày chư vị Viên Mãn.  Chư vị đã vượt qua phần khó nhất rồi, còn lại là không khó lắm, chỉ là đem nó làm càng tốt hơn đi.  Càng trong vô vọng, có thể hy vọng ngay ở trước mắt đó.  Càng cảm thấy buồn chán, có lẽ là đang kiến lập uy đức của mình.  Hy vọng mọi người có thể thực sự phối hợp tốt, giữ chính niệm đầy đủ, gặp phải chuyện gì thì hướng nội tìm, nhiệt tình như lúc mới bước vào tu luyện.  Không nên giống như người thường, vài phút nhiệt tình là hết rồi.


Khi chư vị làm chung bị mâu thuẫn, đó là vì chấp trước của con người.  Đó là một phần của trạng thái và tiến tình của người tu luyện, căn bản không phải là vì một người thực sự không tốt.  Phần tốt của người tu không nhin thấy được nữa, đã tách ra rồi.  Phần mà chư vị nhìn thấy chính là phần chưa tu xong.  Nhưng chư vị không nên không có tâm từ bi, không nên nhìn người một cách cố định.  Tôi đã lập đi lập lại rằng chư vị không thấy được cái phần tốt của người tu luyện.  Cái phần đó là tốt rồi, đủ tiêu chuẩn rồi.  Đủ tiêu chuẩn là gì?  Là tiêu chuẩn của Thần.  Còn phần mà chưa tu tốt của họ, phần mà hiện lên trên và gần bề mặt dường như rất tệ, nhưng có thể người này tu rất tốt.  Tôi hy vọng mọi người biết trân quý chính mình, trân quý người khác, trân quý hoàn cảnh mà chư vị có đây.  Trân quý con đường chư vị đang đi, chính là trân quý chính bản thân chư vị.


Sư Phụ không giảng nhiều nữa.  Sư Phụ hy vọng Pháp Hội thành công.  Trong Pháp Hội nhiều người chia sẽ tiến trình tu luyện của họ, trạng thái tu luyện của họ, gặp phải sự việc đủ loại là dùng chính niệm của đệ tử Đại Pháp xử lý thế nào.  Khi nghe những câu chuyện này, đừng xem đó chỉ là một câu chuyện.  Mà đó chính là con đường tu luyện của một người, một con đường giống như con đường mà chư vị đang đi. Tôi hy vọng chư vị siêng năng trở lại, tìm lại trạng thái tốt nhất của người tu luyện.  Tôi nói bao nhiêu đó thôi hôm nay.  Cám ơn mọi người.  (Mọi người đứng lên vỗ tay nhiệt liệt)


Bản tiếng Anh: 
http://www.clearwisdom.net/html/articles/2011/9/15/128106.html
Bản tiếng Hán
http://www.minghui.org/mh/articles/2011/9/5/什么是大法弟子-246306.html
Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 19 tháng 10 năm 2010 

www.thuviendaiphap.com